0nline : 1 Hôm nay : 1 Tổng cộng : 1 Thật buồn khi phải sống trong giađình chỉ có bố hoặc có mẹ, hoặc cóbố hoặc mẹ không phải là người si (((((click))))) Nó và anh yêu nhau được gần 2năm
rồi. Thời gian vừa qua thực sự nó thấy
rất tuyệt diệu. Nó cảm thấy như nó
được Thượng Đế ưu ái khi ban tặng
anh cho nó. Anh đẹp, tài giỏi vàrất đàn
ông. Anh nói anh thích ngắm nhìn nó cười, anh yêu nụ cười híp mí của nó. Vì
lẽ đó nên suốt 2 năm yêu nhau dù có
xảy ra chuyện gì, nó cũng không bao
giờ khóc. Một lần anh rủ nó đi dự tiệc cùng.
Trong bữa tiệc nó gặp một người đàn
ông, bố anh ta là đối tác của anh, và
anh ta cứ ngắm nhìn nó. Điều này làm
nó rất khó chịu nhưng nó không nói
gì. Gần đây công việc của anh gặp chút rắc
rối, anh có ít thời gian để chăm sóc nó
nhưng nó không giận, nó chỉ thấy
thương anh hơn thôi. Tối hôm đó nó chuẩn bị đi ngủ thì nhận
được điện thoại của anh, có vẻ như
anh đang rất buồn. Anh khóc, anh nói
rằng công ty của anh sắp phá sản, anh
nói rằng có thể anh sẽ mắc nợ cả trăm
triệu. Nghe anh nói chuyện nó chỉ muốn chạy ngayđến ôm lấy anh
nhưng nó không thể. Đã gần 12h, nó
không thể ra khỏi nhà. Vì thế nó cảm
thấy mình thật bất lực và vô dụng khi
chỉ có thể an ủi anh những câu bình
thường như một người bạn. Mộttuần sau đó nó hẹn anh ra gặp mặt: _Anh này, chúng mình chiatay nhé! Nó nói với khuôn mặt không chút cảm
xúc, còn anh thì như vừa bị sét đánh,
trân trân nhìn nó. Anh không nói gì,
cũng không hỏi nó lý do chia tay. Anh
nghĩ giờ mình chỉ là một kẻ bất tài vô
dụng đang nợ nần chồng chất, có lẽ nên giải thoátcho nó. _Choanh hôn em lần cuối được
không? _Em không muốn hôn, em muốn lên
giường! _Không được, sau này em còn phải lấy
chồng nữa. Anh buồn bã nói. Nónhìn xoáy sâu
vào đôi mắt anh. Bằng một ma lực
không thể chối từ, đêm đó nó đã trở
thành người đàn bà của anh. Sáng hôm sau tỉnh dậy nó đã đi. Bên
cạnh anh chỉ còn bông hoa hồng sắp
héo úa đè lên những giọt máu đỏ sẫm
trên nền ga trắng. Anh ngồi bần thần
một lúc lâu. Bỗng điện thoại áo có tin
nhắn, là số của nó. "Em yeu anh!" Anh như chết đứng, ngay lập tức anh
gọi lại thì đã thành thuê bao. Anh
không hiểu nổi nó đang nghĩ gì nữa,
nhưng nó làm anh phát điên. Anh
không đi tìm nó mà chuyên tâmvào
làm ăn. Có một công ty đồng ý đầu tư để giúp côngty khỏi đà phá sản. Thời gian sau anh gặp lại nó, xinh đẹp,
ăn chơi và sành điệu hơn tỉ lần. Anh
được biết hiện nó đang cặp với một
công tử rất giàu, giàu hơn anh. À ra
vậy, anh cười thầm, hoá ra người mà
anh đã từng rất rất yêu cũng chỉ vậy thôi. Hơn mộtnăm sau anh lấy vợ, một
người phụ nữ chín chắn, điềm đạm
nhưng cô ấy không có nụ cười híp mí
như nó, cô ấy yếu đuối hay khóc, và cô
ấy không còn trinh. Anh không trách
và dằn hắt vợ. Anh nghĩ về những giọt máu trên ga giường ngày hôm đó. Có
lẽ đây là cái giá anh phải trả. Giờ đây công việc của anh đangtiến
triển rất tốt, gia đình rất hạnh phúc, duy
chỉ có điều đứa con gái của anh khi
mới sinh ra đã bị viêm võng mạc nên
mất khả năng nhìn. Vợ chồng anh rất
đau khổ vì điều đó, hai người luôn hi vọng có một nhà hảo tâm nào đó sẽ
hiến tặng mắt cho bé. Anh tình cờ gặp lại nó sau 3năm mất
liên lạc. Giờ trông nó đẹp hơn, dịu dàng
hơn và đàn bà hơn. _Lâu lăm không gặp, em dạo này sao
rồi? _Em vẫn khoẻ, em lấy chồng và định cư
luôn ở Mĩ. Thế còn anh thì sao? _Anh cũng kết hônrồi... Anh kể về đứa con mới 1 tuổi bị mù
của mình cho nó. Lần thứ hai nóthấy
anh khóc. Lần thứ nhất khi công ty anh
sắp phá sản. Ừhm, anh chưa bao giờ
khóc vì nó, chưa bao giờ. Khôngkhí trở nên nặng nề và căng
thẳng. Cuối cùng nó là người kết thúc: _Mai em phải về Mĩ rồi, em xin phép về
trước chuẩn bị hành lý. Anh đừng
buồn nhé, rồi bé sẽ khoẻ mạnh lại thôi. Anh cười, một nụ cười rất buồn. Mấy ngày sau anh nhận được tin từ
bệnh viện là có người hiến mắt cho con
gái anh. Không có lời nào diễn tả được
niềm hạnh phúc và vui mừng của vợ
chồng anh lúc này. Anh không được
biết người hiến mắt là ai nhưng anh vô cùng cảm kích và thầm cảm ơn người
đó rất nhiều. Một tháng sau ca phẫu thuật, con gái
anh đã có thể tự nhìn cuộc sốngbằng
chính đôi mắt của nó. Vào một ngày, anh nhận được một
hộp quà do không rõ người tặng gửi
đến, trong đó là một cuốn sổ nhật ký
và một lá thư. Không biết có sự thôi
thúc gì mà anh ngồi lặng lẽ trong
phòng làm việc và đọc hết. Lá thư là của một người đàn ông"Tôi
không muốn gửi cuốn sổ này cho anh,
cô ấy cũng không muốn, nhưng lương
tâm tôi bắt ép tôi phải làm, nếukhông
tôi sẽ không sống nổi quãng đời còn
lại. Cô ấy là một người phụ nữ tốt, anh thật may mắn khi đượccô ấy yêu như
vậy!" Là nó, trang đầu tiên anh mở ra là
ảnh hai người chụp nhân kỉ niệm một
năm yêu nhau."Ngày...tháng...năm... Hôm nay em thấy anh khóc qua điện
thoại, em chỉ muốn chạy ngay đến để
ôm chặt lấy anh nhưng em không thể,
em xin lỗi, em thật vô dụng... Ngày...tháng...năm... Thật kinh khủng, có người đàn ông tìm
em và nói nếu em đồng ý làm người
tình của anh ta thì anh ta sẽ giúp công
ty anh khỏi bị phá sản. Em rất yêu anh,
em không thể phản bội anh, nhưng em
càng không thể thấy anh khổ sở, khó khăn mà không giúp gì được như
thế... Ngày...tháng...năm... Hôm nay em quyết địnhchia tay, em nói
muốn lên giường với anh.